Thứ Ba, 17 tháng 12, 2019

Vợ bỗng mua một con búp bê vải rất đẹp, sau đó tôi bắt đầu nghe được những âm thanh lạ giữa đêm khuya, để rồi tận mắt chứng kiến những việc vợ làm tôi không khỏi lặng người

Tuần trước vợ tôi đi siêu thị mang về một con búp bê vải rất đáng yêu, to cỡ một em bé vài tháng tuổi. Cô ấy không khoe với tôi đâu nhưng tôi tự nhìn thấy rồi hỏi thăm. "Em thấy đẹp nên mua", cô ấy cười cười đáp.

Tôi chỉ nghĩ phụ nữ dù có bao lăm tuổi thì vẫn tồn tại chút tâm hồn của một bé gái, vợ tôi có tự dưng thích búp bê cũng không phải chuyện gì quá kinh ngạc. Nhưng cũng từ hôm ấy nửa đêm tôi thường nghe thấy những tiếng thầm thĩ, thủ thỉ trong nhà.

Công việc của tôi rất nặng nhọc nên đêm về đặt lưng xuống là tôi ngủ say lắm. Dẫu có nghe được những âm thanh lạ thì tôi cũng chỉ mơ mơ mòng màng biết vậy thôi chứ cơn buồn ngủ ập đến tôi lại thiếp đi ngay. Sáng ra tôi chợt nhớ đến hỏi vợ, cô ấy tĩnh tâm đáp rằng không nghe thấy gì. Vậy chắc tôi nghe nhầm hoặc mệt quá mơ lăng nhăng rồi.

Nhưng bữa qua tôi phải vùng dậy giữa đêm vì cơn đau dạ dày tái phát. Định đi lấy cốc nước ấm và thuốc để uống, nhìn sang bên cạnh tôi giật thột vì chẳng thấy vợ đâu. Lại nghe thấy những âm thanh lạ lùng ấy xuất hiện, lần này tôi đã tỉnh ngủ hẳn nên tôi có thể chắc chắn rằng những hôm trước mình không nghe nhầm.

Vợ bỗng mua một con búp bê vải rất đẹp, sau đó tôi bắt đầu nghe được những âm thanh lạ giữa đêm khuya, để rồi tận mắt chứng kiến những việc vợ làm tôi không khỏi lặng người - Ảnh 1.

Chẳng ngờ cô ấy chỉ cố tỏ vẻ như vậy để tôi yên tâm... (Ảnh minh họa)

Tôi lần theo những tiếng đàn bà thủ thỉ, rầm rì như dỗ ngon dỗ ngọt, nựng nịu ấy để rồi sững người khi chứng kiến cảnh tượng vợ mình đang làm. Cô ấy để chân trần, mặc áo quần ngủ đi đi lại lại khắp nhà, trên tay bế con búp bê mà cô ấy mới mua. Vừa đi cô ấy vừa khẽ khàng nói: "Con ngoan, nín đi, mẹ yêu... Đừng khóc nào để bố ngủ mai bố còn đi làm kiếm tiền nuôi mẹ con mình chứ...".

Nhìn vợ trong lòng tôi dâng lên nỗi yêu thương vô biên, thương cô ấy cũng như thương đứa con chưa kịp chào đời của chúng tôi. Mang bầu tới tháng thứ 8, vợ tôi đột ngột phát hiện con không đạp nữa. Tôi tức tốc đưa vợ đến bệnh viện thì thất kinh biết thai nhi đã chết lưu, căn do không rõ. Cô ấy phải mổ lấy thai chết lưu ra, chịu đủ đớn đau và những cơn tức sữa nhưng lại không được bế ẵm con trên tay.

Từ ngày ấy đến nay là 2 tháng, thấy tâm trạng vợ tôi khá ổn, thậm chí cô ấy còn quay ra động viên tôi, đâm tôi cứ nghĩ cô ấy đã vượt qua được cú sốc mất con. Chẳng ngờ cô ấy chỉ cố tỏ vẻ như vậy để tôi yên tâm chứ thực chất trong lòng cô ấy chưa lúc nào khuây nỗi thương nhớ đứa con yểu mệnh của vợ chồng tôi.

Tôi phải làm gì đây? Tôi biết cách tốt nhất để vợ bình phục tinh thần chính là chóng vánh mang thai lại nhưng cô ấy vừa mổ cách đây 2 tháng, ít ra cũng cần 2 năm mới nên có thai lại. Khoảng thời gian ấy có phải quá dài hay không, cô ấy sẽ còn phải chịu dày vò ý thức kiểu này đến bao giờ nữa!

(nguyenvanquan...@gmail.com)

Điều gì xảy ra nếu mọi người được gửi trở lại Trái Đất 7 triệu năm trước?

- Ảnh 1.

Bảy triệu năm trước, địa cầu cố nhiên sẽ sở hữu khung cảnh rất nguyên thủy. Xét ở một góc cạnh nào đó thì đại phần đông nhân loại đều ở nguyên vị trí hiện tại bởi địa hình của Trái Đất vào thời điểm đó khá tương đồng so với ngày nay.

Mảng tiểu đất liền Ấn Độ đã hoàn thành quá trình tác động đến mảng lục địa Á-Âu để hình thành dãy Himalaya như bây giờ, Nam và Bắc Mỹ, Châu Phi và Âu Á tuy chưa được kết nối hoàn chỉnh nhưng nó cũng có ngoại hình khá tương đồng so với địa cầu thời đương đại.

Có thể có một số sông và hồ nhỏ trên những vùng đất khác với hiện tại và khí hậu thời đó nóng hơn một tẹo so với giờ.

Hệ sinh thái động vật gần như na ná so với hiện tại. Con người và tinh tinh vẫn chưa bị tách rời khỏi tiên sư cha chung.

Khi bạn đột ngột quay trở lại 7 triệu năm trước, bạn sẽ thấy thảm thực vật tốt tươi, không khí trong sạch, đại dương và vùng lục địa ngập tràn nhựa sống. Đó là một thế giới mới tuyệt đẹp. Tuy nhiên, dù đẹp đẽ là vậy nhưng nó lại tồn tại những mối ác hại đối với tính mệnh của con người và rất có thể, hồ hết mọi người sẽ phải bỏ mạng chỉ trong vòng một tháng.

Vấn đề trước hết là thiếu lương thực. Một số người sẽ nghĩ rằng làm sao lại thiếu lương thực được, vì hệ sinh thái của địa cầu lúc đó có rất nhiều động vật cũng như các loại trái cây. Nhưng mọi người lại quên rằng con người cũng chỉ là một loài động vật mà thôi, thời nguyên thủy sẽ không có những máy móc hay đồ ăn như bây chừ, hệ thống cung cấp thực phẩm đều phải ưng chuẩn quá trình săn bắt và hái lượm, chúng ta vừa là kẻ săn mồi cũng vừa là con mồi của các loài khác.

Vấn đề là ở chỗ nhu cầu của chúng ta quá lớn. Chúng ta có tổng cộng có 7,5 tỷ người và chiếm không gian sống của hồ hết các loài động vật và thực vật trên hành tinh, khi trở lại 7 triệu năm trước, mọi thứ đã biến mất và chúng ta trở lại với cuộc sống của những người săn bắn hái lượm.

Và dĩ nhiên sẽ không có bất kỳ loại cây trồng hay gia súc, gia cầm, bởi thời điểm đó chúng vẫn chưa được thuần hóa và lai tạo. Nếu không có canh tác nông nghiệp đương đại, trái cây và hạt giống sẽ nhỏ hơn nhiều so với hiện. Có thể thấy trước rằng trong vòng chưa đầy hai ngày, con người sẽ ăn mọi thứ họ có thể ăn, và vớ động vật sẽ phải chạy trốn.

- Ảnh 3.

Hổ răng kiếm (Smilodon) là một trong những động vật có vú thời tiền sử nức danh nhất. Mặc dù thường được gọi là hổ răng kiếm, chi này không liên quan chặt đẹp đến các loài hổ hay mèo hiện đại. Chúng có cơ thể mạnh mẽ hơn bất kỳ loài mèo khác, với các chân trước đặc biệt phát triển tốt và răng nanh trên dài đặc biệt. Hàm của chúng có một góc há mồm lớn hơn so với mèo hiện đại, và răng nanh trên của chúng mảnh dẻ và mỏng mảnh, được thích ứng để tạo ra đòn cắn chuẩn xác. S. gracilis là loài nhỏ nhất và có khối lượng từ 55 đến 100 kg. S. fatalis có khối lượng từ 160 đến 280 kg và chiều cao 100 cm. Cả hai loài này đẵn được biết đến từ Bắc Mỹ, nhưng các mảnh hóa thạch từ Nam Mỹ cũng được quy cho chúng. S. populator từ Nam Mỹ là loài lớn nhất, có cân nặng từ 220 đến 400 kg và chiều cao 120 cm, là một trong những loài mèo lớn nhất được biết đến.

có nhẽ nhiều loài động vật sẽ chóng vánh bị tuyệt diệt vì phải làm bữa ăn cho chúng ta, cho dù chúng to hay nhỏ, gầy hay béo, dưới lòng đất hay sống trên cây hoặc bay trên bầu trời. Việc săn bắn sẽ dễ dàng hơn bao giờ hết, vày động vật chưa thiết lập nỗi sợ hãi về bản năng của con người.

Chỉ cần cẩn thận với một số động vật ăn thịt lớn, chả hạn như hổ răng kiếm bởi chúng là một loài thú săn mồi khá đáng sợ.

Nhưng có nhẽ sau tuần đầu tiên số lượng của nhân loại vẫn sẽ bị giảm một nửa.

Do thiếu lương thực, con người có thể phải giết hại lẫn nhau để giành giật địa bàn săn mồi. Virus và bệnh tật sẽ tấn công con người, một số bệnh đơn giản thời hiện đại cũng sẽ mang lại nguy cơ tử vong cho con người bởi lúc đó chúng ta không hề có những viên thuốc và vac-xin như hiện nay.

Bị ăn thịt sẽ trở thành nguyên cớ lớn nhất gây tử vong cho con người. Đến cuối tuần thứ hai, ước lượng 3/4 số người trên hành tinh có thể sẽ bị chết.

Khi những người sống sót còn lại học được các kỹ năng sinh tồn thời cổ đại, có lẽ dân số thế giới được ước tính chỉ còn lại vài chục triệu, thậm chí là vài triệu người.

Với sự suy giảm dân số, tình trạng thiếu lương thực cũng được giảm bớt, và các động vật và thực vật sẽ có thêm thời gian để hồi sinh, và Trái Đất sẽ ổn định trở lại.

Những người còn sống bắt đầu thành lập các bộ lạc và dần trở lại công việc sản xuất nông nghiệp cũng như thuần hóa các loài động vật. Với những tri thức sẵn có của mình, có lẽ sẽ mất chưa đến 1000 năm để con người có thể xây dựng lại được cơ sở hạ tầng cũng như sự phát triển gần như hiện đại.

Theo một nghĩa nào đó, nếu điều này thực thụ xảy ra, có nhẽ tổ sư của chúng ta sẽ không tiếp tục tiến hóa thành con người, dưới sự tác động của nhân loại có thể chúng sẽ tiến hóa thành một loài mới và những loài động vật 7 triệu năm trước cũng sẽ có một ngày mai na ná như vậy.