Là dâu, tôi luôn tự nhủ sống mái gì thì nhà chồng cũng là nơi ở cả đời của mình thế nên tôi luôn sống hết dạ hết lòng với họ. Tôi không bao giờ có cái khái niệm mẹ chồng - nàng dâu bởi tôi nghĩ không có mẹ chồng làm sao có chồng mình. Tôi thương mẹ chồng chẳng khác nào mẹ ruột. Thậm chí mẹ chồng đau bệnh, tôi còn trông nom hơn cả mẹ ruột.
Trước khi có dâu út thì mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu giữa tôi với bà khá tốt. Hai mẹ con làm gì, đi đâu cũng đi chung. lương hướng làm ra bao lăm tôi cũng chẳng giấu mà công khai quờ quạng. Thế nên cứ nhà chồng khối, chỉ cần mẹ chồng ngỏ lời, tôi sẽ chẳng ngần ngại mà mua ngay. thành ra về làm dâu được 4 năm nay mà nhà chồng tôi chẳng thiếu thứ gì cả. Ngay cả sửa nhà, xây cổng cũng bằng lương của tôi. Chồng tôi là nhân viên bán hàng ở siêu thị, lương anh chỉ đủ chi tiêu chứ có phụ được vợ đâu.
Giờ ngẫm lại, tôi dại thật các mẹ ạ! Mình sống hết dạ với nhà chồng mà họ sống lại với mình "hết vía" thật.
Trước khi có dâu út thì mối quan hệ mẹ chồng - nàng dâu giữa tôi với bà khá tốt. (Ảnh minh họa)
Dâu út nhà tôi được cái mồm miệng tép nhảy, ngọt ngào khỏi chê. Vì nhà chồng xây sửa ổn định, khang trang rồi nên mẹ chồng không cho vợ chồng em trai ra riêng. Cô em dâu mồm miệng đi trước như thổi một luồng gió mới vào căn nhà vốn trầm tĩnh lâu nay nên ai cũng thích. Ngay cả bố chồng tôi cũng khen cô ấy biết cách ăn nói, cư xử phải điều chứ chẳng như "ai kia". Hỏi thế có bực không ạ?
Mới đây, cô ấy mua tặng mẹ chồng tôi một cái áo trị giá 2 triệu đồng. Quà tặng mà cô ấy lại cố tình để nguyên giá niêm yết trên áo mà không xé đi. Thế là mẹ chồng tôi đi bêu riếu tôi khắp nơi. nè sống mấy năm mà tôi chẳng tặng bà được cái gì? nè con dâu mới hiểu chuyện, sống có tình cảm hơn hẳn dâu cũ. nào thương dâu mới bao nhiêu thì cay mắt dâu cũ bấy nhiêu... Đấy, bà có mới nới cũ, chẳng xem tôi ra gì, thậm chí còn phủ nhận những gì tôi đã làm cho nhà chồng.
Tôi nghe hàng xóm kể lại mà giận run người. Tối đó, khi cả nhà quây quần xem ti vi, tôi lấy ra cuốn sổ đen đưa mẹ chồng xem. Cuốn sổ dày kín chữ và những con số. Xem tới đâu, mẹ chồng tôi tái mặt đến đó.
Tối đó, khi cả nhà quây quần xem ti vi, tôi lấy ra cuốn sổ đen đưa mẹ chồng xem. (Ảnh minh họa)
Đó là cuốn sổ tiêu pha mà tôi đã ghi chép khôn xiết cẩn thận trong 4 năm qua. Những số tiền lớn như sửa nhà, xây cổng, mua ti vi, tủ lạnh, máy điều hòa, máy nóng lạnh, tiền thuê người chăm bố chồng ốm, tiền khám chữa bệnh suốt mấy tháng cho mẹ chồng, tôi đều dùng bút dạ tô đậm lên cho rõ ràng. Cuối sổ, tôi tổng lại số tiền ăn tiêu cho nhà chồng suốt 4 năm lên tới con số 1 tỷ đồng và chú giải bằng bút đỏ: "Từ mai, con sẽ nhường phần coi sóc bác mẹ lại cho em dâu".
Xem xong, mẹ chồng tôi gấp sổ lại rồi đổi thay thái độ nhanh như lật bánh tráng vậy. Bà đi gọt trái cây cho tôi ăn trước mắt kinh ngạc của em dâu tôi. Nhưng tôi chẳng vui mấy mọi người ạ. Tôi biết, mẹ chồng đang lo sợ điều gì nên mới cư xử như vậy. Tôi không cam tâm khi bị nói xấu khắp nơi. Tôi có nên đòi ông bà chuyển sổ đỏ đất đai cho vợ chồng mình không? Dù sao căn nhà cũng do tôi xây mà.
(hantu...@gmail.com.vn)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét