Thứ Tư, 20 tháng 11, 2019

Người yêu của con trai vừa tháo khẩu trang, tôi bủn rủn chân tay nhận ra đó chính là nữ bệnh nhân xinh đẹp thuở nào

Ngọc con trai tôi hứa cuối tuần này sẽ dẫn bạn gái về ra mắt. Nói gì thì nói, suốt mấy năm đại học giục chán chê nó vẫn chỉ mê mải học và làm, nào có yêu ai, thế nên giờ tôi nửa mừng nửa lo.

Tôi cứ gọi điện thoại cho Ngọc là gặng hỏi xem cô bé ấy là người như thế nào, gia đình ra sao nhưng con trai toàn lảng khéo, bảo:

- Mẹ ơi, mấy cái đó hôm tới gặp mẹ thả giàn hỏi. Giờ hỏi hết sợ gặp nhau lại không có gì nói đó he he.

- Cái thằng! Đó là thông tin căn bản, con phải cho mẹ biết chứ.

- Vâng, cô ấy kém con 2 tuổi, vẫn đang học đại học. Xinh lắm mẹ ạ. Nói thế nào nhỉ, xinh ngang ngửa mẹ con thời còn trẻ ấy!

- Anh lại nịnh mẹ đấy. Xinh có mài ra mà ăn được đâu con, quan yếu tính cách thế nào, nó từng yêu nhiều người trước đó chưa? Mẹ thấy con không có kinh nghiệm tình trường mấy, cẩn thận bị gái nó lừa đó.

- Ôi trời, con trai mẹ không lừa gái thì thôi, ai lừa được? Hơn nữa, con cũng có gì đâu để mà lừa! Mẹ yên tâm đi, đừng nghĩ thụ động như thế.

chấm dứt cuộc điện thoại với con trai, tôi vẫn cảm thấy có chút hụt hẫng và lo âu... Con trai mình đã lớn thật rồi!

Người yêu của con trai vừa tháo khẩu trang ra, tôi bủn rủn chân tay nhận ra đó chính là nữ bệnh nhân xinh đẹp thuở nào - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Tôi và chồng có 2 đứa con, Ngọc là con trai cả, Minh là em gái út. Thế nhưng cuộc sống hạnh phúc ấy không kéo dài được lâu. Chồng tôi mất khi con út đang học lớp 9. Và tới khi Minh lên lớp 12 thì con bé bị tai nạn trên đường đi học thêm về.

Tôi đã ngã quỵ khi nhận được tin báo. Suốt nửa năm trời ròng rã, tôi không cười nổi lấy 1 lần, cứ đêm về lại rơi nước mắt thương nhớ chồng, con.

May nhờ có Ngọc ở bên quan hoài, an ủi mẹ rất nhiều mà tôi mới dần vực lại tinh thần. Và tới giờ, tôi đã trở lại cuộc sống bình thường nhưng hễ nghĩ tới chồng và con gái út, tôi lại không cầm được nước mắt.

Bao nhiêu hy vọng tôi dồn cả và Ngọc. cố nhiên, thằng bé hiểu điều đó nên rất vắt. Nó đã ra trường được gần 2 năm, hiện đang làm thuê việc với mức lương rất ổn. Nó bảo đợi học hỏi kinh nghiệm thêm một thời gian nữa rồi sẽ về quê làm để gần mẹ.

Và giờ thằng bé lại có bạn gái, tôi rất mừng. Hy vọng nó sẽ sớm yên bề thất gia, mẹ con gần nhau là mừng rồi.

Rồi ngày tôi họp mặt con dâu ngày mai cũng tới! Vừa nghe tiếng xe máy ở ngoài ngõ, tôi đã vội vàng chạy ra ngoài sân để đón.

Con bé người yêu Ngọc còn ở trên xe, tôi đã khá có cảm tình, trông thon gọn, cao ráo, chắc đẹp lắm! Tôi thoáng mừng!

Tuy nhiên, tới khi con bé tháo mũ bảo hiểm, kính và khẩu trang rồi khẽ hất tóc sang 1 bên, tôi mới nhìn rõ mặt. Tôi cảm thấy có chút thân thuộc...

Tôi hơi ngờ ngợ, những hình ảnh lướt qua trong đầu tôi, rồi tôi nhớ tới nữ bệnh nhân xinh đẹp từng tới phá thai vài tháng trước. Tôi nhớ rõ thế cũng bởi cô gái này sở hữu dung nhan không phải dạng thường, lại thêm anh bạn trai đi cùng rất xuất chúng.

Tuy nhiên, nhiều ca khác tôi gặp thì sẽ là cô gái muốn giữ còn chàng trai muốn bỏ, đây lại trái ngược. Cô gái này nhất thiết phá thai vì sẽ ảnh hưởng tới ngày mai, sự nghiệp. Tôi cũng khuyên nhủ có thể ảnh hưởng tới khả năng sản xuất sau này, thế nhưng nữ bệnh nhân vẫn bình thản bảo: "Phá cho tôi đi thầy thuốc!"

Và bất thần làm sao, ngày bữa nay cô ta lại về ra mắt và có thể trở thành con dâu mai sau của tôi?

Tôi bủn nhủn hết cả thuộc hạ. Tôi đã chỉ thẳng mặt và đuổi cô gái ấy về nhưng Ngọc buồn lắm. Giờ này 2 mẹ con không ai nói với ai câu nào. Tôi phải làm sao đây?

0 nhận xét:

Đăng nhận xét