Chúng ta thường có những nghĩ suy rất nghịch lý. Một mặt thì phê bình giờ đào tạo đại học quá nhiều, chất lượng kém, mà chất lượng đào tạo đại học lại hệ trọng đến năng lực đầu vào (có những trường lấy điểm dưới nhàng nhàng); nhưng mặt khác lại nói chương trình THPT nhiều kiến thức không quan trọng, không cần nâng cao.
Việc đề đạt tư duy, năng lực học tập duyệt y việc hấp thụ kiến thức và bộc lộ bằng điểm thi. Nếu đua mà không có những bài khó (kiến thức nâng cao) thì làm sao sàng lọc, phân loại được người giỏi và dở, lúc đó cả thảy người học đều đạt điểm cao như nhau (vì tri thức căn bản thì tỷ lệ làm được bài tuyệt đối là rất lớn) hoặc người dở cũng làm được điểm trên trung bình để vào đại học.
Có thể khi lớn lên đi làm, bạn tụ hội vào một lĩnh vực nên những kiến thức khác là không cần thiết. ngược lại, có những lĩnh vực khác lại sử dụng tri thức mà bạn cho là không quan yếu đối với bạn. Bạn không cần dùng, nhưng những người khác lại cần nó.
Có những môn học thuộc về việc nâng cao tư duy cho con người, giống như tập thể dục nhăm duy trì sức khỏe chứ không phải là để sử dụng vào mục đích thi thố. Nếu không học thì lúc cần lấy đâu mà dùng? Chúng ta đâu thể biết được tương lai cần dùng tri thức gì để nói rằng nó quan yếu hay không mà quyết định bỏ hay không?
Lĩnh vực nào cũng đều có người lựa chọn và chính nên chi mới có việc phân ban để tập kết học vào từng lĩnh vực mà học sinh hướng đến, bỏ qua nhưng môn học không quan trọng. Nếu chúng ta bỏ hẳn những môn căn bản có vai trò gạn lọc trình độ, tư duy thì làm sao phân chia trình độ chuyên môn, nghiệp vụ, vì lúc đó công nhân và kỹ sư chẳng khác nhau, bởi trình độ như nhau.
Một khi từng lớp cần gạn lọc (phân chia công việc) thì người được học nhiều, kiến thức cao vẫn hơn người không học. Nếu ai không muốn học những môn đó thì các bạn cứ bỏ rồi hài lòng không có bằng cấp và đi làm thuê nhân cho khỏi mệt đầu.
san sẻ bài viết của bạn cho trang quan điểm .
0 nhận xét:
Đăng nhận xét